Nguyễn Quyết Thắng là ông anh bậc tiền bối trong làng dầu khí, cùng thế hệ với các anh Trần Ngọc Cảnh, Trần Lê Đông (đã mất), Nguyễn Quang Bô, Lê Văn Trương (đã mất), Đào Quang An, Dương Đăng Thú... các ông là thế hệ đàn anh của tôi.
Trời phú cho ông tính lạc quan và hài hước, lại là một cây đại thụ về thơ trong ngành dầu khí, được duyệt vào hạng "ăn ra thơ, thở ra văn".
Tôi cũng hay hầu thơ cùng ông. Hôm rồi ông viết:
"Ao", "vườn"...chỉ có vậy thôi
Một khuôn viên nhỏ giữa trời lửng lơ
Gửi vào mây gió câu thơ
Cùng ta thao thức đón chờ bình minh...
----
Khổ thân ông cụ đa tình
Mới sáng ra đã một mình tương tư
Câu thơ nghe rất khật khừ
Khả năng đêm trước ngất ngư... cụ bà?
RẠNG RỠ CUỘC ĐỜI
Sao cụ lắm nhà thế
Vừa khoe ao trên Giời
Giờ lại về biệt thự
Hoa quả bày ra rồi
Nhà em cùng huyện cụ
Phủ Hoài sắp lên đời
Mẹ đĩ thành hoa hậu
Rạng rỡ cả con người
Mừng đến chảy nước mắt
Chẳng diễn được bằng lời
Đêm qua em quyết định
Cảm ơn cái cuộc đời./.
(Hà Nội, 24/7/2020)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét