Sắp đến ngày truyền thống ngành địa chất (02/10), đọc bài thơ "Lấy chồng địa chất" của anh Nguyễn Kim Long hay quá, xin phép anh Long được họa lại đôi dòng, kể về kỷ niệm những ngày luồn rừng của tôi nơi cao nguyên nhiều nắng và gió, về những người anh, người bạn của tôi đã và đang theo nghiệp địa chất. Viết về ông bố vợ tôi, ông địa chất già Liên đoàn C mấy chục năm luồn rừng bên Lào. Và viết về ngành địa chất Việt Nam, với tôi, đó là tình yêu và niềm trân trọng.
ĐỜI ĐỊA CHẤT
Lộ trình sốt rét da tái xanh
Tìm vàng chả thấy say vàng mắt
Lạc rừng, ngã nước... lối đi quanh
Tám tháng trong rừng tiền bỏ bơ
Mùa khô nằm tưởng nhớ mùa mưa
Một tối ta về thăm phố thị
Vợ mừng, con khóc, chồng làm thơ
Liệu có nghề nào như nghề ni
Về hưu tay trắng chẳng màng gì
Tối ngày vui vẻ chăn gà, lợn
Vợ già, con dại, lại mong đi
Thôi là cái nghiệp nói cho nhanh
Sướng khổ tuỳ duyên phận đã đành
Được cái tâm hồn trong đến lạ
Dẫu rằng cuộc sống vốn mong manh.
(27/9/2017)
Được cái tâm hồn trong đến lạ
Dẫu rằng cuộc sống vốn mong manh.
(27/9/2017)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét