Anh với tôi cùng dân Liên đoàn 6. Cùng là quân của bác Nguyễn Xuân Bao, thày Phạm Huy Long. Cùng có những kỷ niệm thời tuổi trẻ với cao nguyên. Anh dân trắc địa, tôi thăm dò. Sau rồi là cùng cái thói lãng tử của nghề "đứng đâu là nhà, ngã đâu là giường". Anh đam mê ảnh, tôi đàn ca sáo nhị, lại thêm dăm ba câu chữ nhì nhằng làm hàng với đời.
B'lao, với tôi, cái tên thân thương, như làng tôi, Đôn Thư, một làng cổ bên dòng sông Đáy, mặc dù số phận đặt tôi sinh ra và lớn lên ở xứ Hà thành. Là Tà Năng, Dachais, là Phú Sơn, Lộc Lâm... là những đêm không trăng thổi sáo bên em gái K'Ho huyền thoại, là tình yêu, là tuổi trẻ của tôi.
Những bức ảnh của anh về B'lao đưa tôi về với cao nguyên ngày xưa. Tôi nhớ như in những đêm ôm cây guitar cũ mèm bập bùng "ngọn lửa cao nguyên" cùng đồng bào bên dòng Dankia. Tôi nhớ nao lòng những ngày nắng cháy, cùng Đinh Châm ông anh người Vân kiều "đi tìm lời ru mặt trời" của Y phôn K'Sor trên những nương rẫy đầy khói mới đốt. Lạc rừng, muỗi và vắt. Hai lần rắn cắn, một ở Lạc Dương, một ở Krongpha. Tôi nhớ con khỉ vàng đêm ấy. Tôi nhớ đôi mắt em. Em của lòng tôi, cô gái người K'Ho năm nào.
Mấy chục năm đi qua. Tôi về lại với quê cha, vì số phận, vì nghiệp. Song, bất cứ điều gì gợi lại trong tôi, cao nguyên, tự trong sâu thẳm con tim, lại giục giã tôi lên đường. Tìm về ngày xa xưa. Tìm về cao nguyên, tìm về "H'ren", em của ngày xa.
Thơ nhiều, một tuyển tập không dưới 50 bài, tôi viết về em, về B'lao.
Cảm ơn anh đã nhắc tôi câu chuyện thời ngày xưa, về B'lao, ông anh "Người Sài gòn" thân yêu.
(Đêm 20/10/2017)
Ảnh: Trại Mát (NAG Phạm Văn Trụ).

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét