Phạm Văn Trụ là một ông anh, học trắc địa trường Mỏ, trên tôi cả chục khóa. Trước anh công tác ở Bảo Lộc, cùng dân Liên đoàn 6 với tôi, sau đó cũng như tôi, anh chuyển sang dầu khí.
Anh có cái lãng đãng phong trần của dân làm nghệ thuật nhiều hơn, với cái máy ảnh cổ, suốt ngày lang thang hết rừng xanh núi đỏ lại sông nước miền Tây, với nỗi nhớ nhung khung cảnh đồng bằng Bắc Bộ, xứ Thái Bình nơi anh chôn rau.
Hôm 15/9/2018 anh có post một bức ảnh về Tân Uyên, nơi ngày xưa của anh. Cảm tác với cảnh mình ngày xưa, tôi viết bài này tặng anh, và cũng là ghi lại cái ngày xưa của tôi.
----
(Ảnh: Phạm Văn Trụ, 2018)
Không
còn gì để nói. Cảm ơn anh Trụ. Cho em về mơ đêm B'lao. Nơi ngày xưa của em.
MƠ
ĐÊM B'LAO
(Tặng
anh Trụ)
Đêm
rùng mình trong cái lạnh của đêm
Chiều
hoang tím một miền bất tận
Đời
lẻ loi bên đời lận đận
Cô
đơn B'lao.
Chiêm
bao.
Vàng
rực dã quỳ trong gió
Niềm
yêu không lời để ngỏ
Con
đường bụi đỏ
Cà
phê đen.
Phố
khuya lên đèn.
Chạng
vạng chim chiều về tổ
Một
điều vạn điều lầm lỡ
Trắng
niềm tin.
Người
về vội vã tìm quên
Loay
hoay áo cơm bề bộn
Ngày
lại ngày đi như mượn
Ngóng
mùa xanh.
Cũng
đành.
Chỉ
còn ráng chiều ru lòng chiều bất chợt
Chỉ
còn bóng người mơ người xưa thảng thốt
Chỉ
còn đêm.
Cho
tôi về bên em.
(Hà Nội, đêm đông 19/12/2016)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét