Tôi có người bạn thơ, thỉnh thoảng hay họa thơ cùng nhau. Cốt chỉ để cho đời vui. Gửi các bạn đọc chơi ngày cuối tuần.
Trân trọng.
———
GỬI HÀ NỘI
Hà
Nội còn mưa không anh
Quê
em gió lào thổi rát
Anh
có về miền gió cát
Tháng
năm bỏng tiếng ve ran
Quê
em bây giờ khô khan
Khát
khao một cơn mưa hạ
Anh
như là cơn gió lạ
Thổi
qua cơn khát một chiều
Hà
Nội giờ này rong rêu
Có
còn ngập trên phố cũ
Đã
biết chẳng bao giờ đủ
Tình
anh, như thực như mơ
Anh
có còn chờ câu thơ
Của
em, người con xứ Nghệ
Để
biết lòng người vẫn thế
Yêu
thương chẳng một sớm chiều
Liệu
còn nói được tiếng yêu
Miên
man, giọt mưa em khát
Nhé
anh, về miền gió cát
Tháng
năm, câu ví đợi người
Ước
gì giờ đây mưa rơi
Ướt
đầm tình em nắng hạ
Đừng
là một cơn gió lạ
Qua
đời một thoáng rồi thôi
Đừng
để mình em đơn côi
Biển
xanh, nắng vàng, cát trắng
Đừng
để em bên biển vắng
Sóng
xô, sóng vỗ, bao lời…
Về
với em nhé anh ơi
Biển
xanh cất lời tình tự
Em
muốn viết ngàn câu chữ
Yêu
anh, biển nhé, đợi người…
(NTTY)
———-
HÀ
NỘI GỬI EM
Hà
Nội giờ khác rồi em
Năm
nay mưa nhiều hơn nắng
Khó
tìm đâu được khoảng lặng
Êm
đềm phố cũ ngày xưa
Nhớ
thương biết mấy cho vừa
Kỷ
niệm miền Trung nắng cháy
Chiều
nay giật mình chợt thấy
Nắng
vàng, cát trắng, biển xanh
Vẫn
còn đâu đó trong anh
Thành
Vinh, Cầu Rầm, Bến Thủy
Ta
ngây thơ hay dạn dĩ
Để
niềm yêu bay đi xa
Mơ
ngày mai sẽ về nhà
Miền
Trung vẫn là bến đợi
Liệu
còn chăng chuyến tàu cuối
Người
về bên kia hoàng hôn…
(HN,
27/8/2022)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét