Lâu nay em/cháu không đưa bài, vì công việc bận rộn. Hôm nay rảnh, em/cháu xin gửi một bài thơ, viết về mẹ.
------
Nhà nhiếp ảnh Phạm Văn Trụ nghe tin bão Doksuri (bão số 10- 2017) đổ về Việt Nam mà lo cho mẹ già nơi quê nhà Thái Bình. Tôi đồng cảm với anh, nghĩ tới mẹ già của mình, tuổi ngoại 80 vẫn sống một mình, chỉ thỉnh thoảng cháu con về thăm. Xin phép anh được ghi chép lại những khổ thơ của chúng ta, không mấy bữa nữa rồi lại quên mất.
Ôi, những người mẹ kính yêu của chúng ta, con cầu xin Người mãi mãi bình an.
(Hanoi, 17/9/2017)
BÃO
Ngoài kia bão ập đến
Con lại ở quá xa
Lo vụ này mất trắng
Nước mắt bỗng nhạt nhoà...
Đắng lòng con tìm lại
Tấm ảnh chụp quê nhà
Mong sao kịp thu hoạch
Ruộng gần lẫn đồng xa
Mẹ ơi!
Saigon 15.9.2017
--------
Hình như là bà cụ trả lời thế này:
Bão năm nào chả đến
Anh di cư vào Nam
Ruộng may vừa kịp gặt
Ở nhà các cháu ngoan
Ruộng may vừa kịp gặt
Ở nhà các cháu ngoan
Anh lo giữ sức khoẻ
Rảnh thì gọi điện về
Hôm trước bu quên hỏi
Chừng nào anh về quê?
---
Bắt chước chị Quan họ
Cứ đến hẹn lại lên
Giữa năm và giáp Tết
Khăn gói, con về liền
Rảnh thì gọi điện về
Hôm trước bu quên hỏi
Chừng nào anh về quê?
---
Bắt chước chị Quan họ
Cứ đến hẹn lại lên
Giữa năm và giáp Tết
Khăn gói, con về liền
Trước là an vấn Mẹ
Sau đó đi chụp bò
Mẹ giờ già yếu lắm
Trong này con rất lo.
---
Bà cụ lại giả nhời thế này:
Anh cứ việc công tác
Không cần lo cho bu
Còn cô dì chú bác
Hàng xóm rồi người thân
Đừng có quá lo nghĩ
Bu tuy xa mà gần
Bao năm rồi anh biết
Người giúp mình khi cần
Năm sau anh năm tuổi (2018)
Ở làng lên lão rồi
Mà sao nhìn trong ảnh
Như mới ngoại năm mươi?
Mà vẫn ham chơi đấy
Hết trâu rồi lại bò
Suốt ngày đi bêu nắng
Không chừng lại ốm to
------
Bu ạ, cái ảnh đó
Do người bạn chụp cho
Khi ấy 50 tuổi
Cùng con đi chụp bò
Bu mắng, con xin chịu
Lang thang quen nết rồi
Ngồi không là phát bệnh
Lở mồm, long móng thôi.
------
Bà cụ lại nhắn thế này anh ạ:
Anh là chúa ham chơi
Bao lần bu bảo rồi
Xã hội giờ xấu lắm
Không khéo là hỏng người
Ngày xưa anh ương lắm
Chẳng chịu nghe lời bu
Cứ theo nghề địa chất
Vất vả mà dễ hư
Đi nhiều ham mê lắm
Tài này mắc tật kia
Đồ quen thành của lạ
Rất nhiều tay đa thê
Mà sao lại đi thích
Hết trâu rồi lại bò
Hay cùng cái sở thích
Của cô nào khác cho?
Là bu dặn thế thôi
Anh cũng đã sáu mươi
Tuổi này thôi thì cũng
Đã hiểu cả việc đời
Anh là chúa lo lắng
Mới cơn bão số 10
Mấy hôm nữa đông tới
Thế là hết bão thôi
Tết đến là vui nhất
Chắc là anh biết rồi
Cố gắng về dịp Tết
Bu lại thấy anh cười./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét