Thứ Năm, 13 tháng 12, 2018

Đông về

Gió bấc về, cóc ngủ lại được, tuổi già xồng xộc đến thật rồi.
Thấy gã vong niên nhiếp ảnh già Phạm Văn Trụ lôi cảnh mùa đông xứ Bắc ra gậm nhấm, thôi đành. Ảnh gã không chỉ là một khung hình ảm đạm của ngày đông thê lương, đâu đó cải đã ra hoa báo hiệu xuân về. Cơ mà, tha hương mưu sinh cho lắm vào, giờ ngồi nơi phương Nam xa xôi mà thương với nhớ.
Mà thương thật, nhớ thật, cái mùa đông xứ Bắc ấy. Nó không đến mức lạnh cóng khô khan như trời Âu, chẳng nhão nhoẹt dầm dề như những ngày lập xuân hay heo may về bất chợt cuối thu. Nó tê tái và lê thê, nó kéo thực tại ngược về với năm tháng ngày xưa.
Và nhất là, nơi ấy còn người mẹ già...
Viết vài câu bâng quơ, chia sẻ với gã đôi ngày cuối tuần. Quẳng lên tường nhà mình.
Cảm ơn gã về những bức ảnh đẹp của mùa Đông quê nhà.
Ở đây, xứ Thổ Đu, Đông về thật rồi.
(HN, rạng sáng 08/12/2018)

ĐÔNG VỀ
Quê hương bỗng dưng phải bỏ
Còn tìm hoài niệm ngày đông?
Giời điều gã vào nơi ấy
Một người chín nhớ mười mong

Sự đời bao điều ngộ nhận
Trở về sắc sắc không không
Thời gian toàn màu hư ảo
Đoạn trường đếm nốt cho xong

Thôi đành năm thì mười hoạ
Gửi nắng về cho yên lòng
Mẹ già còn bên khung cửa
Vẫn thương màu áo nâu sồng

Khổ thân những mùa hoa cải
Người về nhặt gió bên sông
Lẻ loi nỗi niềm viễn xứ
Lạnh lòng ai nhớ mùa đông./.

P/S:
“Đánh đĩ mười phương xa lạ
Thèm ước một phương tìm chồng”
Câu cửa miệng các cụ dạy
Giờ còn ai nhớ ai không...





Ảnh: NAG Phạm Văn Trụ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét