Cứ hỏi tại sao mà cứ nhòm một tấm hình của gã là câu chữ nó lại nhảy ra không đừng được. Thôi thì cũng là ngày tất niên con Dậu. Thế quái nào mà mai là Xuân rồi đấy.
Vẫn cứ thích cái thời khắc u ám này của ngày đông Bắc kỳ.
Chết với cái góc quê thôi
Tuổi già thường ra nông nổi
Gã về Bắc khi nào vậy
Ba mươi rồi mà vẫn rỗi?
Tuổi già thường ra nông nổi
Gã về Bắc khi nào vậy
Ba mươi rồi mà vẫn rỗi?
ĐÔNG
Vẫn là khói vương bờ dậu
Vẫn là mô típ đời thường
Vẫn là chiều đông về sớm
Tái tê lòng người tha hương
Vẫn là mô típ đời thường
Vẫn là chiều đông về sớm
Tái tê lòng người tha hương
Để người đi không đành đoạn
Để người ở thấy nhỡ nhàng
Để phù du miền ảo vọng
Để hồn trần mơ lang thang
Để người ở thấy nhỡ nhàng
Để phù du miền ảo vọng
Để hồn trần mơ lang thang
Cứ chờ gã đem về Bắc
Gọi là một chút nắng hồng
Sưởi giúp tiếng lòng cô quạnh
Chiều còn giá lạnh đông không...
Gọi là một chút nắng hồng
Sưởi giúp tiếng lòng cô quạnh
Chiều còn giá lạnh đông không...
(30 tháng Chạp, Đinh Dậu)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét