Bài thơ này tôi viết từ năm 1991, ngày được điều về Đoàn địa chất 601, thời ấy trụ sở đóng ở số 2 Mê Linh, thành phố Đà Lạt.
Tôi muốn gửi tới thày Phạm Huy Long, thày Nguyễn Xuân Tùng (đã mất), các anh Nguyễn Tiên Túy, Nguyễn Văn Mài, Đỗ Ngọc Chuân, Huỳnh Thiện Tính, Đỗ Chí Kiên, Võ Hoàng Năm, Đinh Châm, Lưu Văn Tâm, Võ Đình Tạo, bạn tôi, Nguyễn Huy Mạnh Cường... và các anh chị em đã từng công tác tại Đoàn 601 thời kỳ 1991-1992. Một thời kỷ niệm đầy gian khó của CBCNV Liên đoàn Địa chất 6 nói chung và Đoàn 601 nói riêng.
Người đọc có thể cho là bi quan, tiêu cực, song thôi, âu cũng là một góc nhìn của Nghiệp. Xuất phát từ ý tưởng bài "Hoa với rượu" của nhà thơ Nguyễn Bính.
NGHIỆP
Đời người ta có hoa với rượu
Đời anh, địa chất nghèo, chỉ rượu, không hoa
Có chăng chỉ là những lời ca
Vang lên
Giữa núi rừng bao la
Cho tương lai mang màu của đất
Rượu đắng, em ơi, rượu đắng lắm
Mình anh ngất ngưởng cơn say
Cháy cổ, khô miệng
Ngớ ngẩn cười
Đời ta sao trắng tay?
Chè thiu, chè thiu
Anh đã từng
Rung đùi bên ấm chè thiu
Đã từng nhìn đời
Qua lăng kính tình yêu
Để rồi
Tình đời
Sầu tràn đầy
Như cốc nước chè thiu
Lai láng...
Rượu đắng, chè thiu
Em ơi
Đời anh, rượu đắng với chè thiu
Sinh ra trong đất, về với đất
Đà Lạt chiều buồn, gió hắt hiu./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét