Sáng. Một ngày trời Hà Nội, nồm và ẩm, sương mù. Đọc thơ của NTTY, chợt nhận ra ngày xưa của tôi, là đây. Làm bài này để cùng cảm thông chia sẻ với nữ sĩ quê Yên Thành (Nghệ An, quê hương của cụ Hồ Tông Thốc).
để bây giờ về biển em chao nghiêng như sóng
biển hát lời đồng vọng
yêu anh, yêu anh, yêu anh...
(Thơ Nguyễn Thị Thanh Yến - NTTY)
LỜI CỦA BIỂN
em ngây thơ tin vào lời biển nhỉ
những con sóng ra đi sao mãi chẳng quay về
hải âu lạc cánh
bờ cát dài còn, mất những đam mê?
anh ra đi cũng theo tiếng thầm thì của biển
nhà giàn, tàu khoan vượt trên những con sóng bạc đầu
giữa mênh mông vô tận
cứ mải mê tìm một bóng trắng hải âu
Xa lắm - Trường Sa, giờ đã thành tên lời bài hát
bụi thời gian nguệch ngoạc vẽ đời thường
để hôm nay giữa phố phường chật hẹp
trông về biển mà thương
sáng nay buồn, phố thị mù sương...
những con sóng ra đi sao mãi chẳng quay về
hải âu lạc cánh
bờ cát dài còn, mất những đam mê?
anh ra đi cũng theo tiếng thầm thì của biển
nhà giàn, tàu khoan vượt trên những con sóng bạc đầu
giữa mênh mông vô tận
cứ mải mê tìm một bóng trắng hải âu
Xa lắm - Trường Sa, giờ đã thành tên lời bài hát
bụi thời gian nguệch ngoạc vẽ đời thường
để hôm nay giữa phố phường chật hẹp
trông về biển mà thương
sáng nay buồn, phố thị mù sương...
(Hà Nội, 04/3/2017)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét