NHÀ QUÊ
Quê em từ ngày lên đời (*)
Mắt xanh môi đỏ nhiều ơi là nhiều
Em thề em chẳng nói điêu
Cứ xem con bé tên Miều mà ra
Con bác cả Mỹ xóm ba
Đẻ liền năm đứa, mẹ cha, gái đều
Quá già nên chả dám liều
Chứ không tiểu đội nữ yêu nhất làng...
Hôm rồi gặp ở đình làng
Tí ta tí tởn cháu mang váy đầm
Khoác tay một cậu nông dân
Đầu chày đít thớt khỏi cần nói qua
Khắp mình xăm trổ như hoa
Cháu giương mắt chẫu, ông bà... hỏi ai
Khốn nạn, em cấm nói sai
Hơi có tí hài, em chạy mất tiêu
Chạy về gặp bố con Miều
- Than thân trách phận, nó theo thằng Lành
Thằng này là con lão Lanh
Trước bán thịt chó loanh quanh chợ Bài
Con Miều bỏ nhà theo giai
Đi buôn hàng trắng tận ngoài Sơn La
Dấu họ hàng làm ăn xa
Hôm rồi bị bắt phạt ba năm tù
Thế mà mới quá một thu
Đã thấy mặt nó lù lù ở đây
Ăn mặc trông như người Tây
Tóc vàng, da trắng, mặt dày phấn son
Váy đầm, kiếng mát tối om
Dây chuyền rủng rỉnh, lại còn nước hoa
Thơm từ trong váy thơm ra
Nom cái mặt nó, chỉ ba phần người
Còn nhiều lắm các cụ ơi
Nam thanh nữ tú của thời ngày nay
Thường mẹ hát con khen hay
Tệ nạn xã hội ở ngay giữa làng
Ống kim tiêm chích ngút ngàn
Có dạo em sợ cả làng Sida...
Nói ra buồn quá cụ ha
Thôi để hôm tới em tra Google
Điểm những mặt tốt ngày xưa
Có gì kính cụ... đổ thừa cho em./.
(*) ngày xứ Hà Tây nhập về Hà Nội.
(thứ sáu, ngày 13/1/2017)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét