Thứ Ba, 15 tháng 9, 2015

Về Xuân Lộc (ở nơi xứ Đạo buồn)

Chiều buồn. Cái nóng hầm hập Sài Gòn không đủ để mang về Đồng Nai, cho một chiều Xuân Lộc buồn, trong nguôi ngoai.
Tiếng gọi phương Nam, bao lần, lại giục tôi lên đường. Một hành trình.
Mưa chiều. Thị xã buồn trong se lạnh, rất hợp với lòng. Tôi đi tìm tôi. Tôi lại đi tìm tôi. Người ơi...

VỀ XUÂN LỘC
(ở nơi xứ Đạo buồn)

Tôi về giáo xứ Phao-lô
Em ơi Xuân Lộc bây giờ còn ai?
Trời chiều cái lạnh nguôi ngoai
Mải mê tìm giấc mơ ngoài tuổi thơ
Giáng sinh Thiên chúa ngóng chờ
Thánh đường vò võ, vu vơ, thở dài
Thị xã buồn, trúc thương mai
Tìm em, em đã xa rồi, còn đâu?

Nhớ ngày tìm nhớ thương nhau
Hai ba năm (23) đã về sau cuộc đời
Thời gian để nhớ thương thôi
Ngoảnh đi vương vấn, đâu rồi, thời gian?
Đời làm em với lo toan
Đời làm tôi với lỡ làng, phù du
Giật mình ra đã cuối thu
Ngập lòng là lá cuối thu, là buồn...

Chiều tàn. Xóm Đạo mưa tuôn
Lòng người như lá úa buồn vì đâu?

Đêm suông mơ tiếng kinh cầu
Sáng danh Thiên chúa nhiệm màu tình ta
Kỷ niệm xin mãi không già
Đành rằng đời sẽ đi qua. Mặc lòng...

Tìm mình. Cố nốt cho xong.

(Xuân Lộc, 12/12/2014)



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét