Thứ Ba, 15 tháng 9, 2015

Về thương cho ngày xa

Thu về. Bỗng dưng nhớ Paris kinh khủng. Kỷ niệm bất chợt ùa về. Thoáng cái 18 năm đi qua. Chiều vàng Montreil. Ta có còn em ?


VỀ THƯƠNG CHO NGÀY XA

Paris.
Ta nhớ những chiều vàng
Cõng thời gian đi ngang kẻ chợ
Để rồi đánh mất mình trong một điều lầm lỡ
Chết người.

Ta cười.
Em Paris mùa đau chẳng đợi
Ta thu xưa nhận mình bối rối
Một thoáng tìm em.

Ngại ngần quen lạ lạ quen
Ru ta vào đêm
Diệu vợi.
Giận mình mơ mộng mộng mơ
Bên em mùa xanh
Áo mới.

Khóc cho mình một tiếng lòng.

Thôi nhé chiều đi
Một Paris em xa
Một cô đơn quanh ta
Làm ma không em?

Ta thèm làm ma không tên
Quên em.

Ngày qua.
Về thương cho ngày xa.

Hà Nội, 12/8/2015

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét