Mưa phùn gió bấc, đặc trưng cho cái lạnh miền Bắc. Không gian nhão nhoẹt
ảm đạm, chiều loang một nỗi niềm vô vọng. Cho gần hết một năm dương
lịch. 27/12/2014 (ngày mà 1 trong 4 tứ trụ Tung Của, Du Chính Thanh sang
Việt Nam!). Buồn cho đám mệnh quan, chả có lẽ cứ phải bấu víu, cuồng
quẫy trong một không gian chính trị hẹp, mang đầy bản chất lệ thuộc hay
sao?
Thương quá lời thơ của Đ.Đ.H, dẫu đã hơn nhiều năm đi qua.
"Tôi lại đi
Dưới cái nong hình dáng lưng tôi
Một bảng đen trước mặt
Một vòng phấn dưới chân
dính dính..." (Đ.Đ.H).
Thử dự lập một cách mới cho thơ, cảm về vòng tròn, là đời. 27/12/2014.
VỀ (hay ĐI TÌM THỜI GIAN)
Chiều về. Chạng vạng hoàng hôn
Người đau trong dạ, tình buồn vào tâm
Ngậm ngùi, đời bắc lên cân
Oái oăm, ngang trái, lặng câm... là chiều
Ngày về. Ướt mắt cô liêu
Tiếc thương chi một cánh diều mất dây?
Mộng hèn, cười hết đêm say
Nhận về trầu héo, cau cay... là ngày
Mùa về. Biết có đâu đây
Thế gian thoả ước cỏ cây tìm mình
Lạnh lòng, tiếc kiếp ba sinh
Ngại ngùng, tình có phân minh... là mùa
Đời về. Duyên phận ngẩn ngơ
Cố quên cho hết, đợi chờ thời gian
Ngày mai, nghìn việc phải làm
Khói hương, xin cứ lan man... là đời
Hiểu rồi. Khóc thế nhân ơi...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét