Trăng sáng quá, cô tịch. Đã chạm đầu giờ Tý, một ngày nữa bắt đầu. Không
gian hoang vắng quá. Nghe lòng đầy tiếng dế kêu trời ạ. Khó ngủ. Nằm
nghe tuổi già đến gần (15/10/2014)
TRĂNG HẠ HUYỀN
ta lặng yên
nghe mùa thu trở dạ
lòng người hoá đá
nhập nhằng
tin người ấy gọi bằng thằng
em quạnh hiu
thương hoàng hôn phải vạ
giận mình giận người
ngậm cười
cho đời là sao quả tạ
để ta nhận ra rồi
hỏi em chuyện xa rồi
để quên mượn môi cười
bảo an phận ông Trời
mơ em ngày sau
ta về đâu?
mơ ta ngày sau
em còn đâu?
trăng hạ huyền
đêm này
đêm dài
cuộc đời mong ngóng chi nhau?
ươm lòng đau
khi ngày xưa chả kể.
(Hà Nội, hạ tuần tháng Tuất, Canh Ngọ)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét