(phỏng theo bài "Bến xưa" của nhà thơ N.H.K.O.)
Thanh minh. Một
tiết trời ảm đạm. Miền Bắc những ngày cuối đông. Mưa phùn, bẩn. Cám cái
cảnh dọc quốc lộ lớn, xe cộ nối nhau thành đoàn dài ùn tắc. Đọc "Bến
xưa" của tác giả N.H.K.O. Một hoài niệm lục bát buồn.
Lời lẽ không được thanh tao và chọn lọc được như tác giả Bến xưa, song thôi, cũng là kỷ niệm, một thanh minh buồn - 5/4/14.
người về bến cũ sông xưa
gió heo may gió, sương mờ mờ giăng
ngập ngừng đếm vết bước chân
lẻ loi tìm bóng người thân, có còn?
qua đông. buồn lạnh ngập hồn
cỏ cây man mác, khói hương lạnh lùng
giật mình khóc kiếp cô đơn
xót xa chợt thấy ngày cùng, còn xa?
ngập đồng trắng bãi tha ma
cau khô, trầu héo, tình là nước vôi
xa rồi, xa lắm, người ơi
mặc lòng, đành để đời trôi, mặc lòng
ngậm ngùi, cố nốt cho xong
bóng ai ngơ ngẩn cuối đồng? bóng ta...
Hà Nội, 05/4/2014
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét