HỒI THỨ HAI TRĂM BA MƯƠI CHÍN
Dọc ngang Nam Định, Thái Bình
Mới hay thế thái nhân tình là sao
Có bậc kẻ sĩ, đầu Giáp Ngọ lang thang về xứ thành Nam vốn là chốn quê
nhà của phường chính thất, lòng vương vấn cảnh cũ người xưa, lại phiền
muộn vì thế thời đương đại, bèn giả lòng mượn ống tê lê để giãi bày cùng
nhân thế. Cảnh vật đìu hiu, chỉ thấy bên đường thiên lý, một dải đất
thành Nam từ Nam Định xuôi Thái Bình phù hoa rặt màu vàng trắng đỏ, mà
tịnh không một bóng người qua lại. Lòng đượm buồn nghe vẳng đâu đây lời
Hịch sông núi: "Đằng giang tự cổ huyết do hồng", hỏi còn không hào khí
Đông A, thế hệ cháu con Đại Việt ngày sau có còn hiểu mà nghe hai từ Sát
Thát...
Than ôi, giữa chốn huy hoàng tráng lệ ngày xưa nghe lòng
đau. Câu chuyện quốc gia đại sự cứ ngày lại ngày, giờ lại giờ rót vào
lỗ nhĩ đã qua kỳ thất thập mà cám cái cảnh nhân tình thế thái. Cuối Quý
Tỵ Thiên tử tuyên bố xanh rờn, trăm năm nữa cũng còn chưa định được
đường đi cho thiên đình. Ô hô!
Tám tư tuổi vẫn lơ ngơ
Lao vào đường cụt ai ngờ, Đản ơi!
Người
Nam bao đời chăm chỉ làm ăn, nay giặc phương Bắc ra cái lệnh cấm đánh
bắt thuỷ sản, ngư trường nay còn đâu. Ngoảnh lại một phường rặt Chiêu
Thống với Ích Tắc, mộng hèn mang thân quỳ gối cầu cái vinh thân phì gia,
bỏ qua câu chuyện áo cơm đời thường của con dân trăm họ. Vận nước lung
lay, lòng người buồn nản. Trong nhà ngân khố kiệt quệ, bên ngoài ngoại
bang hầm hè, ngày đêm đe doạ thôn tính biển đảo. Ấy vậy mà đám mệnh quan
triều đình vẫn ngựa xe xênh xang trời biển, quân theo tướng đi uý lạo
câu chuyện tam cương ngũ thường, trồng cây trồng người rồi chồng tiền...
dạy cho con dân trăm họ, vốn rất lấy làm bông phèng. Triều đình toàn
sâu và lú, lại còn sử dụng mật danh bí số cốt để đánh lừa dư luận hết
sức ly kỳ. Táo quân Ngọc hoàng còn là đồ giả, kỷ cương xã hội đảo lộn,
bậc chính nhân quân tử lần lượt vương vào cảnh tù tội gông xiềng, kẻ sĩ
ly tán cả.
Khóc rằng:
Một chiều nước mắt chửa kịp khôKiếp hạn tam tai mãi đến giờNgậm ngùi sang trọng lo việc nướcĐiều trần hùng dũng mải việc thơTương lai trăm họ đâu rồi nhỉNghìn năm thuộc Bắc cứ sờ sờNgày sau con cháu vô tình hỏiỦa pu chư tao, nỉ cứ đùa.
Ô
hô nghe mà thương. Ai oán quá. Các bậc liệt tổ liệt tông xin đồng lòng
khai tâm ngộ trí, định hướng chỉ đường cho đám cháu con Đại Việt chót
vương vào chốn u mê mà can đảm vượt qua được kiếp nạn này chăng ?
Kẻ
sĩ nọ lại lấy kiếp lãng du, vô thường đi tìm kỳ hoa dị thảo, bạn cùng
cỏ cây hoa lá làm vui, hầu trốn một cuộc chơi, ai hay khi nào dừng?
Chuyện đời khôn dại thế nhân ơiSắc sắc không không chuyện của đờiNgậm ngùi xa lánh trong nhàn tảnNhững tưởng còn riêng một kiếp ngườiĐành lòng Trời đất vô tình cảBốn bể bao la dậy sóng rồiBảy mươi thương mấy xuân còn trẻNgoảnh lại trăm năm chuyện đã rồiThương rồi thương lại, Q.Q. ơi...
Than
ôi, đầu Giáp Ngọ, kỷ niệm 35 năm ngày giặc phương Bắc giày xéo biên
giới, giang sơn của tổ tiên để lại, mà có kẻ lại cam tâm nhảy múa, hầu
mua vui cho họ Tập họ Lý ngoại bang, ngay giữa kinh đô Rồng Bay xưa?
Muốn biết sự thể ngày sau thế nào, xem hồi sau sẽ rõ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét