SAU NÀY XIN CỨ LÀ MA
Có những cơn mưa không tên
Nao lòng em có còn duyên
Ta về sau chuyến tàu đêm
Đi Lion.
Mẹ bảo sểnh nhà ra thất nghiệp
Thôi thế rồi thì thôi
Em cứ tìm về nơi
Nanterre.
Chiều Sullivan
Mượn gì ơn Chúa người ngoan
Nạ dòng em cố đừng than
Audrey.
Phải rồi, Audrey
Loanh quanh thời gian
Ngậm ngùi em có còn mang
Mùa thu ra khoe
Nắng đỏ hoe vàng
Em lung linh Mediterranian huyền thoại
Không gian nâu. Mơ màng. Tin, nhớ, mãi
Ta giận mình lừa mình
Một hiện sinh khờ dại
Người đi. Người ở lại
Là vô tình. Là em quên mình.
Ta còn. Đây những mùa đông
Bên lòng. Tiếc nuối mùa đông
Xa rồi. Tin ngóng mùa đông.
Khi hoàng hôn đi qua
Mơ bóng em cười
Ta có còn ta?
Au revoir. Adrey.
Đau lòng.
Sau này
Xin cứ là ma...
Hà Nội, vài giờ trước kỳ lên đường, 12/8/2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét