Đông. Có cái đẹp đến nao lòng của cô quạnh và buồn. Mạnh mẽ hơn, cô liêu
hơn thu vàng nhão nhoẹt. Và người đi. Chẳng là gì ta cứ thích mùa đông.
Nó phản ảnh cái không đợi, chả mong của một không gian chính trị hẹp.
Vẫn biết đời là vô thường. Thôi thì post lấy vài bài. Cũng phải lấy cái
sự kiện là 20/11, toàn dân nô nức hội trường, đời người bỗng đâu yêu quý
nhau là vậy.
......
Đông đã về. Chiều hôm ảm đạmphải không em, Hà Nội
ngày buồn u ám
gió lạnh nhiều, tê tái một niềm mong
Đông đã về. Nghe cuốc gọi bên sông
Kẻ tha hương tìm ru mình về cội
Xin ưu tư, đong vạn lời sám hối
Chúa tin mình? hay tiệc cưới ma trơi?
Đông đã về. Người ơi...
Chiêm bao.
Cụm tường vi bên nhà vô tình trổ lá
Mơ tương lai không trở thành xa lạ
Chân trời buồn. Tìm - đoán - gọi thơ ngây
Đông đã về. Về đây
Bóng mẹ hanh hao mưa gầy nắng phai màu tóc
Mộ cha quạnh hiu ven làng tre bao bọc
Đời trầm buồn, khó nhọc, thời gian...
Đông đã về. Tôi ơi, đừng than.
Hà Nội, rạng sáng 19/11/2014
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét