NHỚ TUYÊN QUANG
tôi thấy
đôi mắt em
trong sâu thẳm
chiều hoang huyền thoại
để rồi còn nhớ mãi
em
người con
gái
Tuyên Quang
cơn gió
nào đi hoang
ru lòng tôi, ru lòng em, về
cội
mơ hão huyền
dường như mình có lỗi
xa lắm
rồi
xa lắm
mãi
Trường Sa
đời người vô tình, những ngã ba
lòng người
vô chừng, quen chiều lạ
mình còn thương
mình, rồi thương quá
mà hoàng hôn lòng, cho riêng ta
em về rồi, và xa thật xa
chân trời
buồn, ngày mai còn muộn?
cho cuộc đời, đi tìm một chốn
yên bình rồi,
ta có còn ta?
cho em
cho ta
mơ cơn mơ
Trường Sa.
11/6/2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét