Về đến nhà. Hà Nội. Lệch múi giờ, cóc ngủ được. Làm bài chơi, lại về
Denver, cho ta lùi về mươi ngày qua, bên xứ sở phù hoa (đêm 02/11/2014).
...
Từ biệt Denver, từ biệt em. Từ biệt những chiếc lá cuối cùng cố níu kéo
một mùa thu vô tình ở lại. Ta mơ hồ một đông sang, những thân già hắt
hiu, còn hay không, để trông vào một ngày xuân đến mãi. Đấy thời gian.
Em vô tư (hay buông xuôi) một tương lai bất chợt. Trong một không thời gian thảng thốt. Cuối con đường còn mãi một niềm mơ.
Phải rồi. Người đợi ta ở phía cuối con đường.
NGƯỜI ĐỢI TA Ở PHÍA CUỐI CON ĐƯỜNG
ta mon men
đi về phía bên kia mặt trời
em ưu tư
loay hoay miếng cơm phận người
khập khiễng lắm
một mà thôi
là đời
hoàng hôn tắt
chính là nơi em tôi
dời
tình yêu mất
có là khi xa xôi
người
ta ảm đạm.
những đỉnh núi tuyết dưới chân người câm lặng
nỗi sợ hãi tương lai ươm nỗi niềm lo lắng
biết không, nhớ không
em vô tư như áng mây hồng, trắng
ta hề cười, mẹ thời gian
tham lam.
tình già một mực tham lam
đo lòng nhau mà làm gì
ta về đi kẻo muộn
vẫn biết rằng
ta và em
cùng muốn
người đợi ta ở phía cuối con đường
mơ hoàng hôn về chậm.
Hà Nội, đêm 02/11/2014
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét