Đọc bài "Hà Nội của chúng mình" của nữ thi sĩ NHKO. Thấy cái mặt "sự
thật" nó thế này. Viết ra kỷ niệm một thứ bảy, đông Giáp Ngọ.
Kính tặng chị Nguyễn Hoàng Kim Oanh (NHKO), và những người Hà Nội xa quê. Chua xót, nhưng Hà Nội giờ thế này đây. Buồn chị ạ.
Hà Nội, đông 2014 (không phải Hà Nội những năm 2000 của nhạc sĩ Trần Tiến).
HÀ NỘI, ĐÔNG GIÁP NGỌ
Chị ơi,
Hà Nội giờ khác lắm rồi
Tìm đâu ra cảnh như hồi chị đi
Chợ Mơ phá, chợ Bưởi di
Ngày ba, ngày bảy... còn gì ngày xưa?
Chị gày, tất tưởi sớm trưa
Mẹ già trăn trở, mùa mưa đến gần
Đâu còn kiểu áo tứ thân
Lụa Trung quốc lẫn chín phần, Hà Đông...
Sông Hồng vẫn đỏ mênh mông
Phố phường bụi bặm, rêu phong hẵn còn
Bãi Giữa dân trồng ngô non
Phấp pha phấp phỏng dân phòng kiểm tra
Chuông chiều Cửa Bắc ngân nga
Niềm tin đánh mất, đâu là niềm tin?
Trẻ con giờ hết trốn tìm
Loanh quanh Ipad làm niềm đam mê...
Ngọc Hà trọ trẹ giọng quê
Nhật Tân thịt chó chuyên về Nghệ An
Làng hoa ngày ấy giờ san
Dân "gian" đổ đất lấp làng còn đâu...
Cựu chủ tịch tính giăng câu
Nhà công vụ ấy, trước sau... của mình
Buồn. Đời toàn chuyện linh tinh
Đau. Hà Nội của chúng mình, là đây...
Hà Nội, 06/12/2014
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét