Một tương lai vô vọng.
Một mẹ già.
Em tôi chọn quê nghèo. Mình là dân Việt mình.
Đi cho mở tầm nhìn. Về bảo vệ quê mình.
Tôi tin em. Tin bình minh.
Em tin ai? Phải tin mình không em?
Giật mình nhớ "Về thôi" của Lưu Trọng Văn gửi Phạm Duy năm nào:
"... Về thôi
Làm gì có trăm năm mà đợi
Làm gì có kiếp sau mà chờ
Đất mẹ, đất nàng
Con sáo sang sông tha cọng rơm vàng lót ổ
Hai mươi năm bến cũ
Người tình già ơi
Nhớ không?"
Lạnh
người nhớ Nguyễn Hữu Đang chọn cái hố đất nằm cho riêng mình, và khổ
thơ Phùng Cung, được Phùng Quán trích tặng ông trong "Ngọn tre vật vã
cuối trời đông":
Rạc mái phong lưu
Gót nhọc men về thôn cũ
Qùi dưới chân quê
Trăm sự cúi đầu
Xin quê rộng lượng
Chút thổ phần bò xéo cuối thôn".
(27/01/2015)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét