em đuổi thời gian bằng cánh diều tuổi thơ phẳng lặng
ta ngồi đếm cô đơn trong ráng đỏ chiều tà
nhận ra rồi, mãi cũng nhận ra
hoang vắng cả thôi.
vẫn cứ loay hoay
cuộc đời như cái đu quay
tình đời ai biết ai hay
mẹ đời. hoàng hôn không say
vẫn cứ lan man
chiều tàn áo gấm đi hoang
lòng người níu kéo nhân gian
ra là lòng người. và là đời
để chiều xưa như chiều nay
quên bẵng cả việc say
chiều ạ.
nghĩ cũng lạ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét