Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2016

MỘNG


Hè 1987. Loong Toòng. Ghềnh Táu. Những địa danh đã qua. 29 năm tìm về. Mơ ngày xa. Mong ngày xưa không đi.
"tình nào đem ướp mơ say
hoàng hôn còn mãi nhuộm đầy chiêm bao"

MỘNG

em đi xuyên thời gian
tôi vác thở than
lang thang chiều bến lạ
nhận ra lòng người hoá đá
em còn xuân?

rồi em lớn lên, như cỏ cây. kỳ lạ miền nắng hạ
rồi tôi trớ trêu, thay thời gian. bằng lòng quên chiều vá
ươm ngày xanh lá vàng

lạy trời hanh hao con đò dọc
khóc cố nhân đầu hai thứ tóc
tiếc duyên người
khô khốc mảnh tình riêng

tình vờ
em nhận ra mình đâu đó gái thuyền quyên
ba bận em về mơ mùa hạ
xin tạ ơn trời biết không lòng đá
tôi về mơ đoá phù dung

khi đời không sắc thành sắc không
phương trời nào còn mưu sinh bề bộn
tôi tìm mình, hỏi ai về khắp chốn
ru lòng người, tôi muốn thời gian

rồi tôi ngoan.

(Quảng Ninh, 26/6/2016. Tôi đi tìm em).

(từ đấy đến lúc em đi tôi không gặp lại
hoàng hôn màu tím than
một kỷ niệm buồn
lạy Trời.
tôi muốn quên thời gian)./.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét