Đọc bài "Tự bạch" của chị NHKO.
Kính tặng
chị bài thơ, coi như thư trả lời
bài "Tự bạch". Đoạn kết có
đôi phần ai oán, song chị bỏ
quá cho, cái kiểu thơ loại
này nó vậy. Chúc chị vui, và tiếp tục
sáng tác tốt, cho bạn bè, cho cuộc đời.
TÌM MÌNH
lâu rồi cứ nghĩ chị nghỉ ngơi
giãn chuyện
văn thơ, trốn thế
thời
ai dè chị
tính thôi dừng hẳn
dứt bỏ văn chương
với nợ đời
không dưng
vướng vào duyên bút mực
chót lỡ đa
mang phận con người
thành thử
không viết không đành được
có lẽ là
do tại ông Trời
thôi thì cứ
viết cho mình vậy
vẫn biết hư
danh thói ở đời
hội nọ nhà kia phường nghệ
thuật
đèo mẹ
toàn văn hoá chợ Giời
nhìn ra thiên hạ
vô tình cả
bấu véo
nhân gian kiếm nụ cười
giả chân
trộn lẫn màu danh vọng
nói mãi xem ra phí cả
lời
thôi đành lại
viết cho tình vậy
níu kéo nhân duyên xót phận
người
tìm nơi
tri kỷ chia đồng cảm
nhắm mắt cho xong nốt cuộc đời
vẫn biết đau thương, kiếp
làm người.
(biết có ai
hay, hết mực rồi).
Hà Nội, 02/10/2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét