Dưới đây là bài "Bến xưa" của nữ thi sĩ Nguyễn Hoàng Kim Oanh (viết từ năm 2014). Đọc lại thấy vẫn mang nhiều xúc cảm. Bèn họa lại bài "Bến cũ chiều xưa", bên dưới.
BẾN XƯA
Sông xưa bến cũ anh về
Rưng rưng khói biếc ven đê xóm nghèo
đò đưa ai
gác mái chèo
sông sâu để
tuột dây neo cuối dòng
Anh ra thăm Mẹ
bên đồng
đau thương
tận đáy chiều đông năm nào
ngậm ngùi
chân bước nôn nao
Gió len tím ngắt
lặn vào xót xa...
Hương cau
nở trắng thềm
hoa
trầu thơm vàng lá nắng nhòa nhạt
rơi
bát cơm tắm giọt
mồ hôi
bâng khuâng trước
giậu mùng tơi xế
mùa...
Heo may chạm
tuổi yêu xưa
trắng ngần bông bưởi hương
vừa phớt ngang!
Đọc lại "Bến xưa"
của chị thấy vẫn mang nhiều dư âm.
Nỗi khắc khoải của kiếp
người tha hương. Xin được hoạ lại, hy vọng
đồng cảm với nhà
thơ.
BẾN CŨ CHIỀU XƯA
Người về. Bến
cũ. Còn không
Ven đê. Xóm nhỏ.
Long đong phận nghèo
Đời buồn. Theo tiếng bịp
kêu
Sông sâu đứt
gánh. Nhịp chèo lặng câm
Mẹ già. Di
ảnh phù vân
Chiều đông
lạnh giá. Tần ngần
phương nao
Ngập ngừng.
Bước thấp bước
cao
Lẻ loi nắng quái. Tình nào? tiếc thương?
Cau khô. Trầu
héo. Lạc đường.
Lòng người.
Hiu quạnh. Tha hương. Nhọc
nhằn.
Một đời. Quay quắt tối tăm
Heo may. Giở
dạ. Hỏi rằng,
tình yêu?
Giật mình. Thương tiếng bịp kêu
Phải
chăng, hương bưởi, một
chiều quanh đây?
Hà Nội, kỷ niệm ngày Người cao tuổi, (01/10/2015)
Nguyên bản câu cuối là:
... Giật mình. Một nắm chỉ thêu
Phải chăng, hương bưởi, một chiều còn vương ?
với cái tích khi yêu nhau, người con gái buộc vào tay người yêu sợi chỉ ngũ sắc...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét