HỒI THỨ NĂM MƯƠI TƯ
Hòa Bình nơi ấy vui sao
Vươn tay một cái động vào lòng
xuân
Bữa ấy lòng trời xui khiến, có kẻ bên ngành bảo hiểm muốn mượn đường qua Ngu diệt Quắc, theo 36 chước của người
Tàu xưa mà dụng kế “nhất thạch nhị điểu” soạn gấp công thư trình lên triều đình xin được tổ chức cái lễ hội quần hùng cho đám thảo dân
chuyên ngạch thăm dò và khai thác, trước gọi là giao lưu bè bạn trong bọn người kỹ thuật,
còn cái đích chính hầu kiếm cớ thu thập quân lương từ đám ngoại bang hàng năm trích phần trăm
cho ngành bảo hiểm. Rất may được thánh chỉ triều đình vui lòng mà đồng thuận.
Đức Chính bèn sai kẻ tùy tướng là Vũ Minh, một mặt đứng ra lo việc quân để
thống nhất trong hai đại quân là Tìm kiếm và Khai thác đưa ra con số chung đại
cuộc, một mặt liên hệ với kẻ tâm phúc của tướng Lê Hùng bên bảo hiểm để lo
chuyện ăn ngủ nghỉ.
V-resort là một địa danh thuộc xứ Mường Hòa Bình, cách Hà
Nội tỉnh đâu chừng ba giờ chim bay. Nơi đây cảnh quan hữu tình, không có biển
sâu nhưng lắm sông nhiều suối, sinh sôi các giống rùa rùa ba ba đặc sản núi
rừng không dễ gì kiếm được. Lại có nguồn nước khoáng thiên nhiên dồi dào, nghe
đồn chữa được bách bệnh từ chứng ghẻ ngứa vớ vẩn ngoài da đến loại đã vào gan
mật như ung thư, sốt rét… mà vài kẻ tinh khôn đã đem về nhào nặn thành bao câu
chuyện lạ kỳ trong dân gian. Phải cái nơi đây rừng xanh núi đỏ, con dân rặt một
giống Mường áo chàm đen nhẻm, tiếng nói líu lô như chim vô cùng kỳ lạ.
Voi sắt 45 chỗ chạy một lèo theo đường Hà Nội xuôi hướng
Ngã Tư Sở lại quay về Hòa Lạc, vì kỳ này chúng dân đang miệt mài xây nhà quốc
hội, cấm chợ ngăn sông liên miên, đến kẻ tinh khôn giỏi Bát cẩm trạch đến đâu
cũng không biết nên đi theo hướng nào cho thuận.
Ngược
lên thì vướng công an
Xuôi
xuống thì tắc, rẽ ngang lại ùn
Người
đâu như thể lá rừng
Ngựa
xe như nước, áo quần như nêm
Đến nơi cũng
tầm mãn chiều, rừng núi mang hơi chiều về một màu sương khói đìu hiu hoang dã.
Kẻ thảo dân là liem98 bỗng chạnh lòng nhớ tới thuở xa xưa cùng chiến hữu lội
suối luồn rừng nơi Lân Páng, Bắc Sơn phía Bắc đến Lộc Lâm, Trại Mát phương Nam.
Dõi theo bóng chim trời lòng man mác nhớ về kỷ niệm xa xôi, nơi ấy có còn những
con người, những kiếp đời phiêu bạt. Giận mình không là cánh chim chiều man mác
theo về hình bóng cố nhân xưa. Ôi phù du, ngoảnh lại mười mấy năm ròng có lẻ,
chợt ngộ lòng mình rằng đã làm được gì, cho cuộc đời này?
Chiều
đi thương quá chiều đi
Cho
lòng vương vấn còn chi chiều về
Đời
người một cõi lê thê
Tình
người như thể lời thề gió trăng
Bao
giờ cho hết băn khoăn
Bao giờ ta biết ta bằng riêng
ta?
Trở lại chuyện V-resort, đám võ quan thăm dò hành lý
quân tư trang vứt vào thư phòng rồi chẳng ai bảo ai người lên rừng thả bộ hưởng
thú non xanh nước biếc của đất trời, kẻ quần bơi áo phao lao đầu xuống bể.
Liem98 cùng Huy Tân, một kẻ áo vải từ Việt Xô ra mới được điều về Khai thác
tung tăng lặn ngụp trong giá rét đầu đông.
Đêm đó cùng cỏ cây hoa lá, tướng Lê Hùng mượn câu
chuyện gió trăng vui cùng đám thần dân hai phủ Thăm dò và Khai thác. Rượu nồng
thịt thơm, lại thêm phường kỹ nữ được đám gia nhân của Lê Hùng kéo về, chân dài
váy cao chào mời, các mệnh quan triều đình đa phần tuổi cao sức hạn nên chỉ đâu
quãng đầu giờ Hợi là bảo nhau về thư phòng nghỉ cả. Ngoảnh đi ngoảnh lại chỉ
còn liem98, Huy Tân, Giang Long cùng tướng Việt Thắng và đám thuộc hạ lâu la
của Lê Hùng.
Biết bao câu chuyện giãi bày, chỉ trong chốc lát.
Ngoảnh cái đã qua canh một, gà gáy eo óc rạng đông đâu đó đến gần. Núi rừng trở về hoang sơ, khi mấy tay tửu bảo hè
nhau tắt hết đèn đuốc, chỉ để lại vài ba ngọn nến leo lét cốt hầu việc quân.
Cuộc vui nào mãi chả tàn, liem98 khật khưỡng quay về
thư phòng, chuyện bướm ong ai tường, phải tội có kẻ vô tình đem hình minh họa,
chính thất lấy làm đau lòng, nghĩa phu phụ bỗng nhiên lâm vào cảnh vô tình, dầu
tình ngay lý gian biết ai mà tỏ. Cũng may có thượng quan Việt Dũng vốn người
trong họ, lại có Giang Long làm kẻ thật thà đứng ra mà chứng cho, sự việc rồi
cũng qua, ngẫm lại lấy làm may mắn lắm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét