Giá
mà thành chữ PIT đi
Không
dưng ai dám so bì cùng ai
Đống Đa vốn
là một quận không nhỏ, trấn giữ cửa Khôn của kinh thành Hà nội, nơi ấy có hồ
Bất bại, theo tên hiện đại dịch lại là Thành Công. Hồ này bốn mùa tiết trời
giao hòa như cái phế nang phân bổ oxy cho lũ dân quần tụ quanh vùng. Nơi đây có
chợ Thành Công bán nhiều sản vật vừa ngon vừa rẻ, lại có mấy trường tiểu học
trung học vang danh đất Hà thành, mỗi năm đẻ ra nhiều sĩ tử ứng danh trong các
kỳ thi hương thi hội. Lại gần hai Viện Nhi và Phụ sản, câu chuyện trăm năm nối
dõi đời sau đáng để lạm bàn. Dịch qua phía cửa Càn lại có Hải Sơn khách điếm,
dập dìu kẻ lạ vào ra; chếch xuống mé Ly một vùng Nhân Chính - Trung Hòa rộng
mở, cũng là nơi nhân tài các xứ hò nhau tìm về, giá chung cư được đẩy cao ngất
ngư, một vùng rộng mở tiện cho lũ dân chơi chứng khoán thả cả hồn lẫn phách cho
đất trời nếu vô tình chỉ số VN Index bỗng nhiên tụt giảm. Quả là vùng địa linh,
ắt vì thế mà phát sinh nhiều nhân kiệt. Đám dân dầu khí vốn loài thông minh
thuộc chuyện ngày xưa, lấy việc “nhất cận thị, nhị cận giang” làm đầu, tính cho
con cháu nghiệp chữ nghĩa câu chuyện ngày sau, bảo nhau sống chết bám lấy hồ
này làm nơi trú ngụ. Và tư gia của họ Lưu kia, xem ra cũng không ngoài lẽ đó.
Ngày Rằm
tháng Ngọ năm ấy, nguyên cháu đời thứ 90 của Lưu Bị là Quang Việt, một bữa dùng
cơm cùng gia quyến, mới bồi hồi thả bộ ra hồ Bất bại, tính bảo trì cái thể
trạng vốn dĩ không còn được như thời trai trẻ. Chưa đến kỳ Đại thử mà khí nóng
ở đâu tràn về, mặt hồ dậy sóng thực hư không biết đâu mà lường. Lưu bèn bụng
bảo dạ nước mã hồi, cũng may sau đấy dông tan, ngọc thể không hề hấn gì. Lưu
lên giường nằm ngủ, vẫn thấy đâu đây quân sĩ reo hò, chiêng la váng cả một
vùng. Mãi sau chừng quá canh giờ thì thiếp đi lúc nào không biết. Trong cơn
mộng mị chợt thấy một ngôi sao to chừng cái đấu rơi vào miệng, Lưu thò tay hữu
vào miệng lôi ra được tập công văn này nọ, hồi lâu định thần xét kỹ thì ra là
một sơ đồ tổ chức. Vốn kẻ giang hồ không tin vào quỷ thần cho lắm, Lưu bèn đem
chuyện này bàn với Hoàng Dũng, cũng là một bộ tướng của Vũ Viện. Mượn cái thuật
người xưa đem ra dùng lại, cả hai cùng lấy mực in bút kim đồng viết vào lòng
bàn tay tả, hồi lâu xòe ra, cùng cả cười mà rằng: “PITAC”. Và câu chuyện Trung
tâm thông tin, công nghệ tự động hóa dầu khí ra đời, cũng từ bữa ấy.
Có kẻ rỗi
hơi bàn rằng: “PITAC nhà các người, là gồm hai chữ PI và TẮC hợp lại mà thành.
Chữ Pi được giống Mường Mán rồi mũi lõ mắt xanh đồ là cái vòi, như ngẩu pín kia
quỷ quái gì chưa thông mà đã tắc, e chừng chưa kịp hứng đã đi toi, vậy chứ cơ
nghiệp PITAC nhà các ngươi, cuối năm con Chó này là gì?”.
Việt mới từ
tốn mà rằng: “Xưa nay cha mẹ sinh con mà đặt tên, cũng muốn gọi thằng cu cái
hĩm cốt để dễ nuôi, con cái đâu dám lấy thế mà đem lòng oán giận. Nay triều
đình cuối năm con Chó đẻ ra cái PITAC rồi thân giao quyền cho một lũ cave nhà
Vũ Viện đảm nhiệm, âu cũng là câu chuyện cần làm. PITAC nhà tiểu nhân nguyện
hứa khi công thành danh toại, nghiệp cave kia mà thành, gì chứ Bích Hạnh Hồng
Loan lúc bấy giờ có tính chuyện đổi tên âu vẫn còn chưa muộn, các bậc đại nhân
chớ vì thế mà lấy làm phiền lòng”. Đám quan phê bình Hoàng Hòa, Việt Dũng thấy
vậy, đều cho là phải.
Chuyện
rằng chưa tắc đã thông
Ông
Việt ông Dũng hai ông cầm cờ
Bố
đặt tên xấu không ngờ
Mong
con khôn lớn, bao giờ lớn khôn?
Ngẫm lại
chuyện này, có chị vợ chậm hiểu, giỗ bố chồng cứ hỏi cúng gì? Lèo bèo mãi đâm
anh chồng bực, mới bảo: “Cúng, cúng cái con củ… cải”. Chị vợ tin lời dùng bột
mì nặn lại ngay một form y hệt, hạ cỗ xuống xắt ra thực khách vô tình lạ miệng
khen ngon, chị mới đon đả thưa rằng: “Kính các bác, nhà các bác chả nói sớm,
nhà em còn kịp thông nòng”.
Mới hay mấy
kỳ duyệt kế hoạch cho PITAC, Lưu đại nhân cứ phải thân hành viếng thăm trại 420
là nơi lũ liem98, Xuân Cường, Việt Thắng cư ngụ, giãi bày câu chuyện trăng hoa
mượn cặp chân dài của liem98 đi để hộ giá, cũng vì lẽ ấy. Mới có thơ rằng:
PITAC
bàn với Admin
Kế
hoạch kỳ tới chớ quên “thông nòng”
Mà xem ra
cái nghiệp dầu đèn của triều đình vào năm con Chó này, loanh quanh chỉ vậy.
Lại nghe
trong dân đồn rằng có bài Hịch Thăm dò vào đầu năm 2007, nức nở lời hiệu triệu
khích lệ cho cái nghiệp dầu đèn vốn không chỉ là câu chuyện thực của ngày hôm
nay và còn cho cả thế hệ con cháu thêm nhiều ngày sau. Than ôi, thực hư chẳng
biết thế nào mà lường.
Nay xem Đồng
Mông Chỉ Quán kết thúc lại cũng bằng câu kệ:
Chư
ác mạc tác,
Chúng
thiện phụng hành.
Tự
tịnh kỳ ý,
Thị
chư Phật Giáo.
Nghĩa là:
Các điều ác quyết định chớ làm,
Các điều thiện kính cẩn vâng làm.
Tự làm cho ý niệm thanh tịnh,
Đó là lời dạy của chư Phật.
Thiện tai, thiện tai xem ra là tại thiên… Than ôi, đám
con hầu đệ tử thời nay, xem ra mấy ai mà thành.
Mời quý bạn đọc vui lòng xem tiếp những hồi sau.
(HẾT
TẬP III)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét