HỒI THỨ BẢY MƯƠI BA
Hứng
lên trong một cuộc chơi
Đẻ
non một cái cho đời dèm pha
Nhìn lại năm
con Chó này (Bính Tuất-2006) mới hay có biết bao đổi thay mà câu chuyện thị phi
gây nhiều ứng nghiệp. Nóng lòng vì hai từ vay mượn tập đoàn, thủy điện xi măng
rồi khách sạn nhà hàng xem ra cũng cần join vào cho hợp đạo. Như trước đã nói,
món hổ lốn lẩu tập đoàn lấy nền tảng dầu khí làm nước dùng, các thứ chứng khoán
bất động sản kia... đều coi làm gia vị cả. Quãng đầu tháng Hợi, một loạt các
công ty theo lệnh triều đình nháo lên mà cổ phần, và cái cổ phiếu ngành dầu
thốt nhiên ra đời cũng vì lẽ ấy. Từ PVDrilling của Văn Khạnh đến PTSC của Thái
Quốc Hiệp, ngoảnh bên tả thấy Pê-trồ Oắt-con mới sinh nay đã đồng lòng, ngó bên
hữu Security cổ phần cổ phiếu của Anh Tuấn, Minh Đức cũng vô cùng rôm rả.
Lại nói chuyện
G-Bank kia xuất thân vốn từ Ninh Bình, nhờ có đám bậc mệnh quan coi việc quân
lương gia ơn rót ngân quỹ vào đâu chừng 300 triệu tăng vốn pháp định, bèn lấy
về mà phân bổ cho đám cấm binh trong triều, đám thảo dân hớn hở cùng nhau, âu
cũng tạm cho là lộc Giời. Khối kẻ trước cũng là con hầu trong phủ thấy viễn
cảnh TCTy không mấy hài hòa mà dứt áo ra đi trước kỳ Bính Tuất, nay ngóng về mà
đem lòng tơ tưởng, cả đám thượng quan rũ áo về hưu xa lánh việc đời trước đận
2006 cũng lấy làm thèm thuồng vì vô tình không được thượng hưởng. Xốn xang kẻ
chợ, cái khí hỷ nộ, ái ố thích cánh chen vai ngời ngời trong phủ. Đám áo vải
thường dân như liem98 được G-Bank có khác gì kẻ ăn mày ban ngày ngủ mơ được
tiên ông dúi tiền vào bị, ơn mưa móc lại tưới đẫm tinh thần, con dân trong phủ
lại nhất tề mồm năm miệng mười tung hô cho đám mệnh quan trị vì cố cai trị lâu
thêm (vẫn phải hoa thị gạch chân không được vượt trên sáu mươi mùa hoa nở).
Nhân chuyện
này, có kẻ đêm nằm ôm vợ con gia quyến vẫn mơ màng PTSC giá trần bao nhiêu rồi
nhỉ? Sao nhãng việc đời, đến cả kỳ chi bộ điểm danh cũng không đủ mạng, các
đảng viên than ôi vì hai từ cổ phiếu đồng lòng lên sàn cả. Người người nhảy
OTC, nhà nhà nhảy OTC, vui như chảy hội. Ra cái câu người xưa dạy: “Nghèo thì lâu, giàu thì chóng” xem ra là
vậy. Có kẻ đang không quơ tay vơ về bạc tỷ, nhà cửa đất đai thốt nhiên một phen
đề huề, bằng cả bậc trượng phu nếm mật nằm gai đóng góp cho ngành mấy chục năm
trời. Nhiều kẻ táo gan thế chấp cầm đồ, giấu vợ gạt con lao vào nạn cổ phiếu
đang kỳ trăng mật. Rồi cảnh tranh giành chụp giật, sang nợ bán mua chả cứ diễn
ra hàng ngày trong phủ mà từ bắc chí nam, vô cùng tấp nập. Lại có kẻ đêm nằm tỉ
tê ôm vợ, sáng ra giả cách ngồi xe tuyến đi làm rồi lẻn về nhà lấy sổ đỏ đem
cầm mà quay vòng, ai dè vợ con cũng ham vui theo đòi chốn bạn bè đua chơi, đến
khi tìm đến sổ đỏ mới té ngửa ra, rằng sổ đỏ nhà ta đã qua ngân hàng, từ mấy
ngày rồi.
Có thơ rằng:
Vợ
già tưởng ông không chơi
Ông
đem ông đặt cho đời biết tay
Ông
chả túng ông cũng xoay
Đầu
tư đúng lúc đẻ ngay ra hào
Người
người nằm mộng chiêm bao
Nhà
nhà giao dịch xem nào chơi luôn
Phen
này ông quyết đi buôn
Cổ
phần cổ phiếu sớm hôm khỏi bàn
Liem98 ôm
cái G-Bank trong lòng hân hoan về khoe cùng mẹ đĩ ở nhà mộng hòa hoa bỗng nhiên
hiện ra trước mặt. Thế mới biết ở đời, giống phàm phu chẳng những tham muốn
ngoại cảnh hiện tiền mà cả trong lúc ở một mình cũng nhớ lại chữ TIỀN mà sinh
lòng mê hoặc.
Thế gian nào
ai kịp suy xét rằng sống theo đạo là cốt để được giải thoát khỏi các sự ràng
buộc của đời, nếu tâm còn ham muốn những điều ngũ dục thì quyết không giải
thoát được. Các điều ngũ dục, lúc chưa được mà cầu cũng khổ, khi được rồi thì
lo sợ nhiều điều và đến khi mất đi thì buồn rầu tức bực, thật không có gì đáng
gọi là vui. Chốn cung đình khối kẻ chốn chồng lừa con đi bỏ giá trực tiếp mà
lòng lo ngay ngáy, không trúng thì trách phận thanh thân, oán trách ông bà cha
mẹ mồ mả tổ tiên táng không phải hàm Rồng, mà trúng rồi thì lòng lại phát điên
vì tiền đâu mà lo nộp cho đủ số cổ phần
đã định. Cũng may đến nay trong chốn thâm cung triều đình chưa thấy kẻ nào đau đầu
vì tiền, điên đầu vì tình, mà binh đầu vào tường.
Chuyện đời
có kẻ nọ, cống hiến đã nhiều, đến kỳ nghỉ hưu thương cho triều đình không tìm
ra người kế nghiệp, vẫn ngày ngày theo chân voi sắt hai bận lên xe xuống ngựa
một cõi đi về, lo cái nghiệp tạm gọi là Ban chỉ đạo các công trình trọng điểm
ngành dầu. Ngoảnh lại đôi mùa lá rụng đến kỳ cổ phiếu này mỹ nhân ư cũng không
nằm ngoài tiệc rượu. Khối kẻ than thân ra là tử vi nương nương có sao tiền bạc,
hay là tổ tiên có phước táng đúng vào mả sinh tiền, đánh quả cổ phiếu nào cũng
ra toàn lộc. Đám bọt bèo như liem98 hối hả xin được theo hầu, tính theo voi tìm
nhặt dăm ba cái bã mía, mà người kia ý chừng chưa thuận. Mới có chuyện khi xưa
nương nương đi buôn bột nghệ, đánh quả Nga-la-tư kia ai chết mặc lòng, tiền về
vẫn nhiều như nước chảy. Lại khôn khéo xâu vàng vào sợi dây thép mà thả xuống
bể nước của nhà, một tháng đôi lần rút lên lồng lại. Mươi mùa lá rụng mà thành
tiền, nhà cửa phất lên cũng từ đó. Đám hậu sinh nghe kể lại, chẳng ai bảo ai
đều le lưỡi lắc đầu mà lấy làm bái phục. Có thơ trên xe tuyến rằng:
Ở
đời có Võ Tắc Thiên
“Bạn”
ngài phụ mẫu chính chuyên làm giàu
Tiền
nhiều biết giấu ở đâu
Tiền
nhiều bà móc vào xâu chỉ vàng
Thả
vàng xuống bể chẳng tan
Về
hưu bà mới an toàn cởi ra
Ung dung tậu đất, làm nhà
Vàng để bà hưởng chứ bà không
đeo
Ai ai cũng tưởng bà nghèo...
Vẫn lại chốn cũ đi về, mải mê việc đời. Mới hay, làm
người, mà lại là người giàu, ô thế mà khó vô cùng.
Thì ra sách xưa mới khuyên rằng, phàm giống người nếu
cương quyết trừ bỏ ngũ dục, chỉ vui với thiền định, với đạo giải thoát chứ
không vui với cái gì khác, cương quyết trừ bỏ tham dục cái thì mới vô lo mà
thành. Nay đám hậu sinh sống mà chót đam mê ngũ cái, lại cứ nơm nớp lo, sao cho
ôm được giá sàn, bán toàn kịch trần. Ô hay cái câu chuyện cổ phần cổ phiếu kia,
vô tình ra là vậy.
Cụ Tú ơi, cụ mà sống lại thời nay, nhất thời cũng lại
lao vào cổ phần cổ phiếu mất thôi. Mạn phép cụ, có thằng dở hơi ngồi thương đời,
nó dám xuyên tạc thơ cụ:
Lẳng lặng mà xem nó biếu nhau
Cổ phần Văn Khạnh thấm vào
đâu
Phen này ông quyết nâng thêm
giá
Khoan ngửa khoan ngang cũng
có mầu
Nó lại chúc nhau cái G-bank
Ôm vào nó nói giá loanh quanh
Phen
này ông cũng theo gương nó
Ông
giữ G-bank chết cũng đành
Nó
lại thương PTSC
Thằng
này vì nó ông suýt đi
Khen
tay Thái Quốc tài thao lược
Vừa
ngủ vừa chơi vẫn nhất nhì
Cũng
từ cái đận mở tập đoàn
Đẻ
dọc không đành phải đẻ ngang
”Càng
cua” ông cắp cho kỳ chết
Đéo
mẹ con rơi cũng đắt hàng
Hoan hô cổ
phần, hoan hô tập đoàn, hoan hô thiên hạ làm giàu. Chỉ số VN-Index tăng mãi
trong sự nghiệp của chúng ta. G-Bank muôn năm...
Dầu
khí phen này bước thái lai
Nhà
nhà thu nhập chắc bằng hai
Cổ
phần cổ phiếu xong năm Chó
Năm
Lợn rồi đây gắng sức nhai
Về
hưu ông cũng cố lai rai
Bao
năm ki cóp ông đủ tài
Tập
đoàn tập thể gì ông mặc
Miễn
cứ chia đều cấm có sai
Phen
này hơn hẳn đận đất đai
Lăm
lăm căn cước ông lên đài
Thiên
hạ còn gì ông mua tất
Ông
quyết đi tìm con mắt nai
Ông
tìm cho được mụn con trai...
Chuyện đời
càng ngày càng vui, nhất là vào bữa cuối năm nhiều băn khoăn. Ngay cả đám mệnh
quan cai trị triều đình cũng còn bao điều trăn trở, mà thở than và trăn trở âu
cũng là việc đời.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét