“... lại Rằm tháng Tám đến nơi
nhớ thương vung vít một thời trai lơ...”
(trích bài thơ cũ, đâu viết quãng 2007).
Tôi yêu thời
gian.
Đêm. Vô thường
lòng bỗng lan man.
Qua rồi, một thời.
Tháng Tám.
Mơ tan. Phố
quên. Chiều lạ.
Có thể rồi một
ngày không còn trăng
Em vẫn cứ đi về,
bên lề cuộc đời
Ta vẫn cứ vô
tình, tập làm người
Dù tình-đời là
chiếc nôi
Phải vạ em ạ
Là đêm nay.
Đêm. Trăng sáng quá
Ta thèm ngồi vá
thời gian
Sằng sặc cười.
Làm chú Cuội đời
Ăn tham, là Cuội.
Ham chơi, là mình...
Em - là chị Hằng
còn đong đưa tuổi muộn
Cho đời lành.
Phàm là tình hiền
Ta - là buồn
phiền. Không dưng phản diện
Ô kìa sông
Ngân...
Lại nhủ tình. Một
chút ăn năn
Lại nhủ lòng.
Hoàng hôn về chậm
Lại bảo mình. Một
ngày không sớm
Lại bảo lòng.
Duyên phận rồi xa
Phải rồi. Lại Rằm.
Còn đôi chiều nữa
Kịp qua.
Đông về nơi cổng
đậu.
(Hà Nội, đêm đầu tháng 9/2013)
(Hà Nội, đêm đầu tháng 9/2013)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét