Đêm Hà Nội. Mới 11-12/8 âm mà trăng đã sáng thế. Trong trẻo trong một Hà Nội quay cuồng về thời cuộc. Ngẫu hứng một bài kỷ niệm.
Đêm thu. Buồn
quá đi chơi
Lang thang lên
phố xem người nhân gian
Qua Hàng Đào, đến
Hàng Ngang
Hàng Đồng, Hành
Điếu... một đàn em xinh
Trăng Hà Nội rất
vô tình
Em xinh em bảo
mình xinh mình cười
Tôi cười, méo
thế thì thôi
(Nụ cười bốn
sáu, khác hồi thanh xuân)
Thương người,
em bảo đem cân
Ngày xưa chú Cuội
đâu cần gì đâu
Sông sâu đi, khắc
có cầu
Không yêu nhảy
phắt xuống cầu sông Ngân
Rồi em bảo em
chả cần
Thôi đành. Phải
tội. Thương thân. Mình già
Hẹn em, ngày mốt
anh qua
Bây giờ anh phải
về nhà, dối trăng
Bây giờ phải gặp
chị Hằng
Ngày mai anh hứa,
bỏ trăng ở nhà
Khà khà khà...
(Thứ hai, 16/9/2013 - nhằm ngày 12 tháng Tám âm)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét