Lại càu nhàu cằn nhằn. Này thì nàng, này thì thơ, này thì trăng, này thì...
Vợ tôi nó chẳng
mù phây
vợ tôi nó biết
ai gày hơn ai
ngày xưa nhiều
chú đẹp trai
sau bỗng dưng
ngợp tí tài của tôi
rồi bảo nhau tự
rút lui
thế là đời để
cho tôi được nàng...
Bây giờ như thể
sang trang
Nàng tuyên bố
thẳng không màng gì thơ
suốt ngày như kẻ
ngẩn ngơ
bỏ đâu quên đấy,
toàn thơ hớp hồn
không ra điên,
chẳng ra khôn
ai làm anh khổ,
anh buồn, là ai ?
nhân gian rặt
chuyện khóc cười
không đâu lại cứ
đem vơ về mình
em này xinh, em
kia xinh
không khéo lại
sập bẫy tình người ta
nay than già,
mai than già
cứ làm như thể
đưa ma về trời
thôi ngồi yên đấy
ông ơi
tôi chiều ông.
Để ông ngồi làm thơ
nhưng facebook
phải có giờ
tôi không phải
kẻ i tờ đâu nha
chuyện gần cho
tới chuyện xa
đâu đâu cũng vẫn
là nhà Việt Nam...
ông mà ham chuyện
thế gian
tôi thề, lúc đó
đừng bàn nọ kia
có giỏi về đâu
thì về
các con lúc ấy
nó về với tôi
chắc tôi chỉ
nói thế thôi
nếu còn ngơ ngẩn,
cứ ngồi đến đêm
ông đừng có để
tôi điên...
tôi không thể cứ
mãi hiền đâu ông
ai đầu sông, ai
cuối sông
ai có giỏi cứ
làm chồng đời đi
một khi mà đã
hai khi
lúc đó sẽ chẳng
còn gì mà ham
chẳng vợ con,
chẳng còn quan...
đêm qua sợ quá,
lúc nàng ngủ yên
loay hoay không
bật đèn lên
ưu tư một lúc,
tôi bèn... làm thơ.
(Tội nghiệp,
thơ nó cứ toé loe ra thế đấy các cụ ạ. Thông cảm rồi bỏ quá cho em).
(Đêm 16/9/2013, tức 12 tháng Tám âm)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét