Xa Hà Nội mới non tuần
Mà sao trông gã cứ đần mặt ra?
Cũng sông, cũng nước, cũng nhà
Nhìn ra bãi Trước ngỡ là Hồ Tây
Em
bảo mình yêu Hà Nội
Thủ
đô ngập, lội, bụi mù
Tuổi
thơ tôi chìm trong mộng
Ra
người Hà Nội phù du?
Bão
dông dạn dày dông bão
Một
chiều ngập lá vàng thu
Hà
Nội là như thế đó
Bên
người tôi trong lời ru
Đành
rằng Hà Nội hôm nay
Đành
rằng trời đất đổi thay
Đành
rằng Hà Nhì hơi rộng
Đành
rằng hoàng hôn không say
Hai
ta vẫn thuần Hà Nội
Dù
đi xa tận góc trời
Dù
hành trang là năm tháng
Tin
về Hà Nội em ơi
Em
là Hà Nội, trong tôi.
(Sài Gòn, 22/8/2013)
(Sài Gòn, 22/8/2013)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét