Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

Thu của mình

Thu. Hà Nội những con đường lá đã rơi nhiều, đầy kỷ niệm. Có cô bé láng giềng mơ mộng. Bèn làm bài này, thu của mình. Già.


Mùa thu lá vàng rơi nhiều
Bao lần ta ngỡ cô liêu, bao lần
Thương người rồi lại thương thân
Chuyện lòng từ thuở ngày xuân, lâu rồi…

Giờ thì duyên phận cả thôi
Hẹn hò dấu nhẹm một thời đã qua
Niềm mong một buổi chiều già
Người phu thổ mộ về qua mộ phần
Tình người xin bắc lên cân
Người đi thương nhớ? Chả cần mùa thu…

“Em mãi là thu Hà Nội !”
Hồn ai bay tận Ba Vì
Quá nửa đời chìm trong mộng
Tin rằng, mùa thu chưa đi…

(Chiều 02/8/13)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét