HỒI THỨ BỐN MƯƠI TƯ
Vị nghệ thuật, nguyện so tài cao thấp
Luyện nội kình, Sỹ Chí biết Xuân Khoa
Xứ Malay kia
có kẻ đạo nhân tên gọi Sỹ Chí họ Hồ vốn dân Chà Và, song dòng giống lại là cháu
con nhà Hán họ Hồ phương Bắc. Y bình sinh là kẻ có tài hô phong hoán vũ, một
tay làm mưa gió trên giang hồ mà người đời còn gọi là khí công sư, theo nghiệp
đạo cầm chức Giám đốc Thăm dò xứ An Nam của bọn người Petronas bên tòa tháp đôi
hùng vĩ.
Đã nghe danh
pháp sư tên gọi Xuân Khoa là Át-min của Lam Sơn từ lâu, bữa ấy duyên hạnh ngộ
Sỹ Chí mới cùng Xuân Khoa hai kẻ bàn nhau thi tài cao thấp. Bèn dụng khi ngựa
xe ách tắc mà ngầm phát công cho nhau, cùng bế khí kiềm dương ngõ hầu tìm về
hai thể phách vía trên cao, cho cuộc sống mang màu của đạo.
Chừng nửa
canh giờ thi triển công lực, cả hai mồ hôi ướt đầm, giữa lúc ngoài trời mưa lớn
gió to, quân sỹ đều cho là lạ. Sỹ Chí mới có lời rằng: “Hạ quan từ thuở theo
đòi thuật đảo gió cầu mưa, ngạch pháp sư tính đến nay cũng mười năm trường có
lẻ, khiển hơn 400 tinh binh Chà Và đêm ngày mưu cầu học đạo. Nay đột nhiên qua
xứ An Nam này, lòng Trời xui khiến gặp được lão tiền bối là Xuân Khoa đây,
trong lòng riêng rất lấy làm cảm phục. Mới hay “núi cao có núi cao hơn, biển sâu mới thấy đại dương không cùng”.
Nay trước ba quân nguyện xin được kết làm hai kẻ tâm đồng sở nguyện mà cúi xin
tiền bối gia ơn khai nguồn kinh lạc, cốt được hai chữ lòng thành”. Dứt lời bèn
sụp xuống mà thi lễ, như kẻ hậu sinh gặp đấng bề trên xin được đôi điều thọ
giáo.
Xuân Khoa
vốn kẻ nghĩa hiệp, nay Sỹ Chí đã có lời tâm phục, nên cũng thẳng thắn mà rằng:
“Bản quan thấy đại nhân là kẻ có tài thao lược, mà nội công cũng vào hạng phi
phàm, trên đời này ít người có được. Chỉ cảm nhận nội lực mà đại nhân truyền
sang người bản quan đây chỉ chưa đầy hai canh giờ làm nội khí cuộn lên từ huyệt
Lao cung theo bát mạch kỳ kinh dội mạnh ở hai vai, sau thấy huyệt Đại chùy đôi
phần đau tức, mới thấy đại nhân công lực quả là vô cùng dồi dào. Song có đôi
điều bản quan muốn hỏi, phải chăng còn hai luân xa kia, đại nhân còn chưa được
mở ?”. Sỹ Chí thấy Xuân Khoa như đi vào gan ruột mình, mới sụp xuống mà rằng:
“Quả là hạ quan có mắt như mù, đứng trước núi Thái
Sơn mà không hay. Cúi xin lão tiền bối ra tay, đả thông thêm được hai luân xa
nữa thì hạ quan vô cùng lấy làm mãn nguyện”.
Khoa mới cả
cười mà rằng: “Tưởng gì chứ chuyện khơi nguồn kinh lạc, Khoa mỗ đây thừa cơ
hành. Song thiết tưởng việc này, ngoài chuyện đả mạch thông kinh mỗi kẻ đều
phải trải qua thời gian dài tự vận mà chiêm nghiệm, vậy nên ở đời chả mãi lạm
bàn về hai từ duyên và phận đó sao. Kẻ hữu duyên mà không được phận, người vô
duyên mà phận lại dày, xem ra đều không được cả. Để phen này xem đại nhân là
người thuộc nhóm nào”. Bèn hẹn cùng Sỹ Chí cứ quá giờ Tí thì qua thư phòng mà
cùng nhau tu luyện.
Đám quan
quân nhà Lam Sơn JOC kia, nghe chuyện các bậc đại nhân bàn việc lớn khác nào
đàn gẩy tai trâu, bèn ngó ngơ kẻ xem trời mưa đất lụt, người thì gà gật trong
cơn mộng mị ngon lành.
Trở lại
chuyện quan quân nhà Lam Sơn, kỳ ấy có đem theo một đạo sỹ người địa phương tên
gọi Phan Bảo, vóc dáng cao to như giống người phương Bắc, mà trời phú cho ba
tấc lưỡi đi vào ngạch lịch sử. Lựa khi gió lớn bão to, y ngang nhiên đồ rằng các đời vua quan của Đại Việt khi xưa, từ Ngô Quyền đến Lý Thường Kiệt đều gốc vùng Thanh Hóa, lại
đưa ra các vật chứng làm bằng về Cửa Bạng thuộc địa hạt Nghi Sơn là nơi An
Dương Vương chém đầu Mỵ Châu công chúa, còn Cổ Loa nơi Đông Anh xa kia xem ra
đều láo toét cả. Y lại còn táo bạo mà cho rằng khi xưa thày địa lý Cao Biền,
rồi đến tổng thống của xứ Huê Kỳ là Nickson bị giáng chức đều do đánh vào đất
địa linh Thanh Hóa mà ra. Chúng dân nửa tin nửa ngờ, mắt tròn mắt dẹt. Con
đường độc đạo đến xứ Lam Kinh chừng 20 dặm cũng vì thế đôi phần ngắn lại.
Chợt trong
quân có kẻ cười to lên mà rằng: “Bản quan nghe đại nhân lý lẽ cũng nhiều, vậy
dám hỏi đại nhân tôn chỉ của triều đình đề ra rằng Thanh Hóa xứ quê ta đi lên
bằng tám chữ lờ (l), đại nhân có biết ra ri?”.
Quân tướng
quay đầu lại, mới thấy một đạo nhân mặt gấu tai beo, mắt hùm lưng sói, tóc mang
màu muối mà da mặt vẫn căng đều như thiếu niên mười tám, giọng nói hiền hòa mà
thanh âm đầy sức lôi cuốn lòng người, bèn cùng ồ lên một tiếng tán thưởng. Muốn
biết đạo nhân ấy là ai, việc thăm kiếm xứ Lam Kinh tiếp theo thế nào, cuộc
trường chinh của lũ người Lam Sơn JOC kia ra sao, xem tiếp hồi sau sẽ rõ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét