HỒI THỨ BA MƯƠI BẢY
Đến Vân Đồn, Văn Hinh trọng trách
Chén rượu thề, phụ tử tại gia
Vân Đồn
thuộc xứ Quảng Ninh, khi xưa kỳ binh Đại Việt do viên dũng tướng là Trần Khánh
Dư chỉ huy đã nhấn chìm trăm vạn lương thảo của giặc Nguyên Mông do Trương Văn
Hổ cầm đầu, đập tan cái mộng chinh Bắc phạt Nam của giống người Mông Cổ. Nay vui
cảnh thái bình mà thiên nhiên phù trợ, hình hài nên một Bái Tử Long say đắm
lòng trần. Bè lũ ATI Đức Hữu dõi con mắt tinh đời mà nhìn vào, bèn đổ quân
lương vào đất này, định làm chốn nghỉ ngơi thư giãn cho đám vương hầu sau những
tháng năm dài lo việc chốn thư phòng mệt mỏi.
Quan phó
tướng là Văn Hinh, họ Đỗ vốn người phủ Đan Phượng Hà Tây, mang trong mình dòng
máu công đoàn bẩm sinh, thấy xuân đi hạ về khí trời vô cùng nóng nực mới đem
chuyện Vân Đồn ra mạn đàm với đám sỹ tốt trong phủ Tìm Dò, rất may được nhiều
kẻ ủng hộ. Văn Hinh bèn sai quan chiêm bốc chọn ngày lành mà quân tướng cùng
nhau hành quân về Vân Đồn lo cuộc nghỉ xả.
Văn Hinh lại
cho gia nhân tin cẩn liên hệ với lũ người ATI xứ Vân Đồn để bàn soạn trước việc
lương thảo và lo phần ngủ nghỉ vì vào kỳ này, con dân ai cũng muốn đâm đầu
xuống biển hầu chốn chạy cái nóng giận của đất trời. Hai chữ cẩn thận âu cũng
đến thế là cùng.
Người người
ủng hộ, nhà nhà đều mong. Sỹ tốt nhất thảy đều tung hô cái tài công đoàn của
tướng Văn Hinh. Có câu rằng:
Thăm dò ngày ấy có Văn Hinh
Được hai gái rượu thật là xinh
Lại thêm tư chất công đoàn xịn
Nhiệt tình, năng nổ nhất hành tinh
Gia quyến kỳ
ấy ấn định bốn người, Hinh lại cho mời cả nhạc phụ đại gia cũng là người vốn
đam mê hai từ du lịch cùng tham dự vào. Ngày lành đã định, giờ đẹp chọn xong
mới hay ái nữ cũng ấn định ngày này mà qua kỳ thi nhạc hội. Phu nhân họ Đỗ cũng
không thể ngao du vì tuần kế theo cũng định xuất quân cùng bè lũ Văn phòng về
đây tụ hợp. Hinh trong lòng không thuận song việc đi đã quyết, chẳng thể chần
chừ.
Lại nói
chuyện nhạc phụ đại nhân nhà Văn Hinh vốn người đam mê nghệ thuật, từng là nhạc
công mua vui trong Hoa Mai ca múa nhạc đoàn ngày trước. Lão phu vốn cầm tinh
con Ngựa (Canh Ngọ 1930) nên tuy đã vào tuổi ngoại thất thập mà vẫn mang tâm
hồn Lão Ngoan Đồng Châu Bá Thông của Kim Dung trong Xạ điêu anh hùng truyện,
như kẻ thiếu niên mười tám. Nay thấy cháu ngoại mải cuộc thi Hội không thể đi
cùng được, nghĩ mình mất cuộc viễn du, lão ông chiều về cứ ngoảnh mặt về hướng
Quảng Ninh mà thở vắn than dài, thiên hạ ai ai cũng lấy làm cảm động.
Văn Hinh
thấy vậy, mới cùng lão ông dăm ba chén rượu lòng giãi bày nơi gia thất, rồi
thuận lòng mời lão ông cùng hội xuất hành, vẫn biết chuyện đường xa dặm thẳm
chắc chắn đôi phần ảnh hưởng đến sức khỏe của bậc tiền bối.
Lại nói
chuyện bữa ấy, Việt Thắng cũng là một con dân trong phủ, nhận thánh chỉ của
triều đình kinh lý sang mãi tận miền Houston thuộc xứ Huê Kỳ, mới về lại xứ Nam
ngày hôm trước. Thấy con dân trong phủ một lòng nô nức bàn chuyện Vân Đồn, bèn
tế ngựa sang trại của Đức Chính mưu cuộc đàm đạo, cốt để đại nhân thuận lòng mà
gia ân cho được vui cùng quan tướng nơi cửa bể Vân Đồn để tĩnh tâm sau gần ba
tuần việc quân mệt mỏi.
Đức Chính
mới có lời rằng: “Ta với ngươi chủ tớ đã bao phen ăn ở với nhau từ thuở còn hàn
vi nơi Trung tâm xử lý, bao đắng cay ngọt bùi chia xẻ đã từng. Cũng biết chuyện
kinh lý xứ Huê Kỳ lần này, nhà ngươi cũng vì việc nước mà phải qua bao gian nan
vất vả, lửa thử vàng âu cũng là chuyện thường tình. Song việc quân nay bao phần
bề bộn, nhà ngươi lại tính chuyện lo phần ngủ nghỉ, ta e chừng dịp này không
thuận. Sớm mai lại có cái hẹn với bọn người Shell xứ hoa Tulip chẳng quản đường
xa về đất Nam ta lo cuộc đọc tìm tài liệu, ngươi hãy thay ta tiếp đón sứ thần.
Việc này quan trọng chẳng đừng, phi nhà ngươi ra trong quân chả ai thay được.
Sẽ tìm một dịp khác khi núi sông bình lặng cho nhà ngươi cùng gia quyến đợt
nghỉ xả dài ngày”. Chỉ nói có vậy.
Việt Thắng
nghe chủ tướng bảo vậy thì cũng phải lấy làm bằng lòng mà bùi ngùi ra về. Chẳng
biết do đường xa mỏi mệt hay nghĩ lắm lo nhiều mà khí lực hao tổn, Thắng vô ý
húc đổ gương thần trong trại 416 là nơi Đức Chính an tọa. Cũng không hẳn rõ
việc này là do Việt Thắng hay bản thân Đức Chính lòng nhiều trăn trở lo nghĩ
việc trong phủ mà vô tình xô vào. Đám con dân Thăm dò chỉ thấy tầm mãn chiều,
có kẻ tùy tướng là Thanh Hải thảo gấp một công thư đòi đám Văn phòng cấp cho
ngay một cái gương mới, bày vào nơi thư phòng của Đức Chính. Về chuyện này, có
thơ rằng:
Việt Thắng, tên hiệu Thắng La-tô (*)
Ba tuần kinh lý xa cố đô
Bỗng nhiên vô ý gương thần đổ
Chẳng phải làm nên chuyện bất ngờ
Cũng tính Vân Đồn vui nghỉ xả
Ai ngờ Trần Đức quyết không cho
Thôi đành kỳ vọng duyên hạnh ngộ
Chủ tớ vui vầy trong giấc mơ
(*) Thắng “hói”, như cầu thủ bóng đá - lão tướng
La-to của Ba Lan
Thế là nhằm
ngày Đinh Mùi (thứ sáu 22/7/2005) quân Tìm kiếm Thăm dò kéo theo cùng gia quyến do đại tướng Văn Hinh cầm đầu, lên ngựa sắt 14
chỗ của tay nài ngựa là Văn Trương người Văn phòng Ngô Quyền phủ, chọn đúng giờ
Mão là giờ hợp tuổi của tướng Văn Hinh, xuất quân về hướng cửa bể Vân Đồn.
Các tướng
gồm Văn Hinh, Xuân Cường, liem98, Thanh Hải cùng gia quyến có tới ba ngày hưởng
lạc nơi Bái Tử Long hùng vĩ. Liem98 lại đem theo kẻ tâm giao vốn dân ngành họa
sỹ, ngày đêm bí tỷ bầu rượu túi thơ, tâm hồn vì thế vô cùng lấy làm mãn nguyện.
Trăng nước hòa quyện, tình người lưu luyến mà tức cảnh thành bài thơ lục bát
khá dài về chốn Vân Đồn, được các bậc vương hầu phủ Tìm kiếm Thăm dò ngày ấy lấy ra ngâm vịnh trong những lúc trà dư tửu
hậu. Chuyện không nói nữa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét