Đêm. Mất ngủ. Những chuyện vu vơ về cuộc đời. Những bước chân lạc đường của một thời nhân loại đã rồi. Và khổ đau.
MK. Thiên hạ xôn xao cái huân chương. Myself nào có khác gì, chuyện chồng uống vợ khen hay, như quảng cáo "cao đơn hoàn tán" của mấy thằng Tàu, mà xưa các cụ kêu là chú Khách? Đấy là chưa kể, đẻ ra cả một cái gọi là Viện Huân chương nhì nhằng gì đấy, ô hô thế lũ chúng nó thất nghiệp hết à, phải bảo nhau mà thưởng và tự thưởng chứ...
Ta giật mình. Mặt trái cái huân chương
Mới nhận ra hoàng hôn về chậm
Người tiễn đưa người, quy ẩn
Trăm năm...
Nhủ
lòng
Bao
giờ tìm hết băn khoăn?
Mớ
kiến thức hỗn hoang
đồng
loại
vô
tình
cảm
mãi
trải
lòng
thôi
đành. lại muốn ăn năn
vô
tình ta để con tằm ươm tơ
về
đi cho khỏi đợi chờ
phận
hèn xin cứ nằm mơ vì tình
ngộ
rằng, ra bóng em xinh
phận
mình xin lại duyên mình ngẩn ngơ
hai con giáp tính đợi chờ, duyên em
Âu là, mặt trái cái huân chương, mà lị...
Đồ ba bị.
Đêm Hà Nội, 31/7/2013.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét