Xuống Vũng Tàu. Ngựa xe lóc cóc con la ghẻ xóc kinh người, choàng tỉnh đã 10 rưỡi đêm và đến.
Phố biển. Kỷ niệm. Chả ngủ được. Làm một bài gọi là.
Cơm
xong phi xuống Vũng Tàu
Ngồi
con la ghẻ, xóc đau cả mình
Nhòm
đời qua kính mưu sinh
Lạy
Giời, tôi có vô tình, với em?
Một
ngày câu chuyện trắng đen
Vì
người, tôi thổi điệu kèn đám ma
Lòng
mơ, một buổi chiều già
Có
tay lữ-khách-là-ta, một mình.
Đâm
đầu, vì thói mưu sinh
Sang
hèn, thôi cũng là mình, là ta
Hôm
nào như mới hôm qua
Vị
cây dây cuốn cơm nhà, tình đong
Nào
ngờ duyên muộn chả xong
Trời
điều con tạo nó vòng vào em
Để
qua cái tuổi sang hèn
Lại
nghe cái thuở anh, em buồn cười
Em
bằng đúng tuổi con tôi
Anh
còn hơn tuổi của người sinh em
Bằng
lòng, thôi chẳng bon chen
Mình
về, về với người quen của mình
Nào
ngờ ôm mộng ba sinh
Một
ngày Chúa buộc duyên mình vào nhau
Bao
giờ, em hỏi, lâu mau?
Ai
tin - ngày sau?
Lạy
Giời.
(đêm 20/8, Petro Tower)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét