Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2013

Nhớ Tú Xương

Lâu lắm chả vào. Bận. Những lo toan thường nhật cuốn người đi. Rồi một loạt các sự kiện động trời, các người thân ra đi vì bệnh tật. Nghĩ mà buồn. Thường người, rồi thương đời.
Làm bài, kỷ niệm ngày T đi Arab Saudi, rồi Tr. thấy nói tháng 9 này đi nốt. TKTD còn ai ?



Sáng này vật vã đến cơ quan
Nghe đám trà dư nó thở than
Vui có, buồn chăng, ngao ngán có
Chán kiếp ưu phiền sống dở dang

Nhòm ra thiên hạ lắm điều hay
Tâm tư đâu chỉ tầng 6 này
Cũng là một mô hình thu nhỏ
Thôi mần vài chữ, lấy điều may…

“… Lẳng lặng mà xem nó theo Tây
Đứa mò sang trước, đứa loay hoay
Vài năm sương gió thành Kiều cả
Đẻ lũ con ra ngố cả bầy

Lẳng lặng mà xem bọn học cao
Nó vì hàm tước, nó đâm lao
Cắt xuống vá lên, thành khoa học
Dớ dẩn như thằng hội chứng đao (Down)

Lẳng lặng mà xem bọn bon chen
Nó dòm ghế trống, nó ngoi lên
Khốn nạn gò thân trong hình ống
Thằng thẳng, thằng cong dáng đều… quen.

Lẳng lặng mà xem lũ ngồi yên
Thế thời thời thế hóa ra điên
Uốn éo tu từ lời Đảng dạy
Cứ tưởng như mình gái chính chuyên

Lẳng lặng mà xem chúng nó chơi
Cháu vua con chúa, lũ giời ơi
Sáng trưa chiều tối trong sành điệu
Của bố bây giờ phải phá thôi

Lẳng lặng mà nghe nó nịnh nhau
Đứa thì hứng trước, đứa bưng sau
Rằng anh dân golf khen bằng cụ
Khốn nạn hưu rồi gậy có đâu ?

Lẳng lặng mà xem nó đam mê
Quyền lực trông vào rõ là ghê
Đạp xuống nâng lên còn lành lặn
Có kẻ hưu rồi vẫn còn phê…

Khốn nạn thân làm con nước Nam
Cuộc đời quay quắt với thở than
Ngàn năm trong kiếp Tàu đô hộ
Chúng nó yên bình với lầm than…”              
Hà Nội, sáng 05/7/2013

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét